Sunstrokes English · Tiếng Việt
By Lam Pham Song: (press play)
In spite of you An interpolation from someone I appreciate — proof we lived through it all, carrying others forward in the joy and grief
31/07/25

Section I: “The 3"

The wind felt chilly beneath the Buddha statue's elongated shadow, hiding me from the morning glory. Stretched beyond the shade, the canola flowers shine a brilliant yellow, almost outshining the sun itself.

A soft dew glimmers on top of the fields, bathed in the grace of last night's rain. These flowers just bloom and turn to the light, comforting each other as they stand together. Amidst such beauty, only envy stirs in my stomach with how untouched I felt by the peace around me. Who do I have left to turn to for that comfort?

One breeze brushes against my face, while another caresses my hair in the opposite direction. At times, it feels like I split into three: one that grieves impermanence, one that holds on a moment too long, one that tries to move forward. Carl R. White once wrote about dissociative identity disorder: “All I have is me, myself and I and we are all getting really tired of each other."

But I only saw a solitude, as a friend I appreciate once wrote; and I've carried that line ever since. Even with the 3 versions of me I try to put to rest.

I once read that Buddhists believe there are 121 states of consciousness — but only three involve suffering. Those 3 states kept me imprisoned with the devils that lay within, yet my nails clench into my palms as I fight to choose the other 118.

No matter where I stand on this dirt trail leading nowhere, the eyes of the Buddha statue continue to hold my gaze from above. What are you trying to tell me while the rising sun spreads your shadow wider? This isn't the first time I found myself standing here, wondering if my thoughts and prayers evade your unyielding watch. Maybe some prayers were meant to teach me to let go, not getting what I thought I wanted. But then why did I pray for it so much if it was never meant to be?

Incense smoke sends my prayers up and above, and as I wait for something, those 3 states of suffering keep me interlaced with the 3 devils of me that sprout like weeds amongst the shimmering flowers.

Still, the canola flowers bloom. And yet I stand — just me, myself, and I — beneath a statue's shadow that does not hear me, that does not answer me.

Section II: “The other 118"

My name is called out into the wind. I almost didn't turn around — I've been still for so long, lost in my thoughts. But I do. I take a step toward their voice, and the flowers shift with me. For the first time, I notice the warmth in the morning breeze.

Amongst the swaying flowers, newfound friends stand with me; they're almost indistinguishable from the beauty surrounding them as their laughter fills the fields. Videos and photos are used to capture ourselves in the light, as if to footnote the moment in case it's the last time we'll meet like this.

Times like this make me think of those that are no longer by my side. Part of me feels like I'm betraying you by laughing without you, but maybe this is the cost of choosing happiness again. I wish you could've seen the thoughts in my mind today — you would've seen your face. Maybe that's what it means to love anything; it's to realize that it might be lost.

Walking past food stalls we once stopped at, or hearing that song you tried to learn on piano, all for my happiness, brings you back in vivid detail. These memories live closer to me than the wind that gently brushes my cheek — preserved all too well behind my rose-tinted glasses. I wonder what happened to all those footnotes of us, taken on your phone — but maybe the memory of what once was is enough for one of my 118 states to live in.

All those unanswered questions and prayers have kept me from seeing my blessings. The people with me now all carry their own burdens, but smile through it alongside me anyway.

Brief, but comforting, we all stand together.

So let the flowers tend to our grief, our gratitude, and everything between, so that we can keep our gaze forward. Beyond the statue's shadow into the vast and endless yellow fields.

Surrounded by the beauty and warmth of all these flowers, I start to understand that happiness not as mine alone, but something that comes from watching my friends smile brighter than the sun above and feeling it soften this knot in my chest. The present doesn't always need to be measured against what came before. But maybe that's why these brief connections matter so much: they remind me I can still choose the other 118 states, even if only for a little while.

Beneath my stained shoes, we walk until the dirt turns soft and someone starts humming. I don't know the tune, but I hum along. In this moment, I'm just the air that moves in and out of my lungs.

The nail marks on my palm soften at the thought of staying in this state of consciousness, whichever 118 it may be. And as I exhale, the canola flowers are facing me now.

Solitude isn't so lonely when there's something beautiful that can be lost. But that beauty is what makes it ache so much. The more I find worth fighting for, the more I fear being left behind again.

← Go back home
Bất chấp bạn Một nội suy từ người tôi trân quý — minh chứng rằng chúng ta đã sống qua tất cả, mang theo người khác trong niềm vui và nỗi buồn
31/07/25

Phần I: “3 trạng thái”

Gió cảm thấy lạnh dưới bóng dài của tượng Phật, che tôi khỏi ánh buổi sáng. Bên ngoài bóng tối, những bông hoa cải dầu tỏa ra màu vàng rực rỡ, gần như lấn át cả mặt trời.

Sương nhẹ long lanh trên cánh đồng, thấm đẫm ơn mưa đêm qua. Những bông hoa này chỉ nở và hướng về phía ánh sáng, an ủi lẫn nhau bằng chính sự hiện diện của mình. Giữa vẻ đẹp ấy, chỉ có nỗi ghen tị dâng trào trong lòng tôi khi cảm thấy mình chẳng hề bị lay động bởi sự bình yên xung quanh. Tôi còn ai để tìm về, để được an ủi như thế?

Một làn gió cọ vào mặt tôi, còn một làn gió khác vuốt ve mái tóc tôi ngược chiều. Có những lúc, tôi cảm thấy như mình tách làm ba: một tôi than thở về sự vô thường, một tôi níu kéo quá khứ quá lâu, một tôi cố gắng bước tiếp phía trước. Carl R. White đã từng viết về chứng rối loạn nhân cách phân ly: “Tất cả những gì tôi có là tôi, bản thân tôi và chính tôi, và tất cả chúng tôi đều đang thực sự mệt mỏi với nhau."

Nhưng tôi chỉ thấy một nỗi cô độc, như một người chị tôi trân quý từng viết; và tôi đã mang câu ấy theo mình từ đó đến nay. Ngay cả với ba phiên bản trong tôi, đang cố yên nghỉ.

Tôi từng đọc rằng Phật giáo tin có 121 trạng thái ý thức — nhưng chỉ ba trong số đó liên quan đến đau khổ. Ba trạng thái ấy đã giam giữ tôi với những con quỷ ẩn bên trong, nhưng móng tay tôi siết chặt vào lòng bàn tay khi tôi đấu tranh để chọn 118 còn lại.

Dù tôi đứng ở đâu trên con đường đất vô định này, đôi mắt của tượng Phật vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào tôi từ trên cao. Đức Phật muốn nói gì với mình khi mặt trời mọc cứ thế làm bóng Phật kéo dài? Đây không phải lần đầu tiên tôi thấy mình đứng ở nơi này, tự hỏi liệu những suy nghĩ và lời cầu nguyện của mình có thoát khỏi ánh nhìn bất động đó không. Có lẽ một số lời cầu nguyện là để dạy tôi cách buông bỏ, không đạt được điều tôi nghĩ tôi muốn. Nhưng nếu thế, tại sao tôi lại cầu nguyện nhiều đến thế nếu điều đó chưa từng được định sẵn để xảy ra?

Khói hương cuốn lấy lời cầu nguyện tôi gửi lên cao. Và khi tôi chờ đợi cho điều gì đó, ba trạng thái đau khổ lại trói buộc tôi với ba con quỷ trong mình, mọc lên như cỏ dại giữa những bông hoa rực rỡ.

Dù thế, bông hoa cải vẫn nở. Còn tôi thì vẫn đứng đây — chỉ tôi, bản thân tôi và chính tôi — dưới cái bóng của tượng không nghe tôi, không trả lời tôi.

Phần II: “118 trạng thái còn lại”

Tên tôi vang lên trong gió. Tôi gần như không quay lại — tôi đã đứng yên quá lâu, lạc trong suy nghĩ. Nhưng tôi vẫn quay. Tôi bước về phía giọng nói ấy, và những bông hoa cũng nghiêng theo tôi. Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được hơi ấm trong làn gió buổi sáng.

Giữa những bông hoa đung đưa, những người bạn mới đứng cạnh tôi; họ gần như hòa vào vẻ đẹp xung quanh, tiếng cười họ vang vọng khắp cánh đồng. Chúng tôi dùng video và ảnh để ghi lại khoảnh khắc của mình trong ánh sáng, như để ghi chú cuối trang phòng khi đây là lần cuối chúng mình gặp nhau như vậy.

Những lúc như thế này, tôi lại nhớ đến những người đã không còn bên cạnh mình nữa. Một phần trong tôi cảm thấy như đang phản bội bạn khi cười mà không có bạn — nhưng có lẽ đây là cái giá của việc chọn hạnh phúc một lần nữa. Tôi ước bạn thấy được những gì trong đầu tôi hôm nay — bạn sẽ thấy chính gương mặt mình. Có lẽ chính đó là ý nghĩa của việc yêu bất cứ điều gì; là nhận ra rằng điều đó có thể bị mất.

Đi ngang những quán ăn chúng ta từng ghé qua, hay nghe lại bài hát bạn cố gắng học trên đàn piano cho tôi, đều đưa bạn trở về tâm trí tôi với chi tiết sống động. Những ký ức này sống gần với tôi hơn cả làn gió nhẹ lướt qua má — được lưu giữ quá đỗi kỹ lưỡng sau cặp kính màu hồng của tôi. Tôi tự hỏi điều gì đã xảy ra với tất cả những chú thích về chúng ta, được ghi lại trên điện thoại bạn — nhưng có lẽ ký ức về điều đã từng có cũng đủ cho một trong 118 trạng thái ấy được sống tiếp.

Tất cả những câu hỏi và lời cầu nguyện không lời đáp, đã ngăn cản tôi nhìn thấy những điều may mắn mình đang có. Những người bạn ở cạnh tôi bây giờ, ai cũng mang gánh nặng riêng, mà vẫn mỉm cười bên tôi.

Ngắn ngủi nhưng an ủi, tất cả chúng ta cùng đứng bên nhau.

Vậy để những bông hoa chăm sóc nỗi đau, lòng biết ơn, và mọi thứ xen giữa, để ta có thể tiếp tục nhìn về phía trước. Vượt qua bóng của bức tượng vào cánh đồng vàng rộng vô tận.

Bao quanh tôi là vẻ đẹp và hơi ấm từ những đóa hoa, tôi bắt đầu hiểu rằng hạnh phúc không phải là điều chỉ dành riêng cho tôi, mà là khi nhìn thấy bạn bè mình cười rạng rỡ hơn cả mặt trời, và cảm thấy nút thắt trong lồng ngực tôi dịu lại. Hiện tại không cần phải luôn bị so sánh với điều đã qua. Và có lẽ vì thế, những kết nối thoáng qua mới quý giá đến vậy: họ nhắc tôi rằng tôi vẫn có thể chọn 118 trạng thái còn lại, dù chỉ trong một thời gian ngắn.

Dưới đôi giày dơ của tôi, chúng ta đi bộ cho đến khi đất mềm ra và ai đó bắt đầu ngân nga. Tôi không biết bài hát đó, nhưng tôi vẫn ngân theo. Vào lúc này, tôi chỉ là luồng không khí ra vào phổi mình.

Vết móng tay trên lòng bàn tay tôi mờ nhạt khi nghĩ đến việc được ở lại trong trạng thái ý thức này, dù là bất kỳ một trong 118 trạng thái kia. Và khi tôi thở ra, những bông hoa cải dầu đang quay về phía tôi.

Nỗi cô độc không còn cô đơn nữa khi có một điều gì đẹp đẽ có thể mất. Nhưng chính cái đẹp ấy lại khiến lòng ta đau. Càng tìm thấy những điều đáng để gìn giữ, tôi lại càng sợ bị bỏ lại một lần nữa.

← Trở về nhà