Sunstrokes English · Tiếng Việt
By Lam Pham Song: (press play)
Everything turns to dust, yet we love and yet we dance It should be okay to find meaning in things that hold no meaning, embody that devotion
12/07/25

It was the third day into my Buddhist meditation retreat, and I didn't expect to be asked to give a Dharma sharing on my experience with Thích Nhất Hạnh's third precept of 'True Love'. But there I was, seated in front of an audience, every seat filled and eager to witness my lived experience under the same shared sky. My eyes nervously shifted to the window panes above, filtering a deep blue that greeted the tinted clouds hanging above the temple.

No one said there was a right answer, but the 50 pairs of innocent eyes fixated onto me like there was. Their attention made my heartbeat speak louder into the microphone than my voice, but stage fright was the least of my issues.

What would I even know about love when my last text to her was courtesy of wine the colour of claret?

Past experiences only taught me what love isn't, and yet, the unfiltered words stumbled out my parting lips. All I had were fragments — no insight, no helpful truths. Just small, daily rituals in my life that somehow survived heartbreak.

"I eat my avocados with honey because my mom likes to eat it like that. I water my plants everyday because my dad never forgot to. I have crossfade on my Spotify because my friend turned it on years ago and I never turned it off. I still wear the thrifted watch my ex chose for me because I like the style.

I carry forward all these people as a way to express my fondness, my love, for others, with whom I am today. These small rituals tether me to their love and positive influences, but the negative experiences clung to me too. Just like needing to feel the weight of sadness to understand the joys of happiness, we must also acknowledge the other half rather than distract ourselves and suppress it."

A pair of eyes caught my train of thought. I paused. Maybe they had already found the answer to true love, but were hiding it behind their quiet gaze, as if the microphone tightly gripped in my palm gave me the stage to teach anything. So I searched and searched. But each gaze that held me captive offered nothing to work with.

As the clouds parted ways for the sunlight to shine down on me, it gifted an answer that might not be the truth, but was something I needed to believe in. An encouraging nod from a friend in the crowd gave me the comfort to let the words slip out.

"It's a privilege to be able to love and grieve so deeply for someone, whether it's familial, romantic, or platonic — not many people in the world get the chance to experience that.

I kept coming back to the same question, constantly asking myself: would I rather have fully loved and lost, knowing it won't last... or not at all? I'll never regret loving so wholeheartedly, even if all I have left now is the pause of a song that reminds me of them. So I let it play anyway."

← Go back home
Mọi thứ đều biến thành bụi, vậy mà ta vẫn yêu, vẫn nhảy Sẽ ổn thôi nếu tìm thấy ý nghĩa trong những thứ không có ý nghĩa, thể hiện sự tận tâm đó
12/07/25

Đó là ngày thứ ba trong khóa tu thiền Phật giáo, và tôi không ngờ mình sẽ được mời chia sẻ một bài pháp thoại về trải nghiệm với giới thứ ba của Thầy Thích Nhất Hạnh: "Tình Yêu Đích Thực". Thế mà tôi lại ngồi đó, trước một hội chúng, mọi chỗ ngồi đều chật kín và mọi người háo hức để lắng nghe trải nghiệm sống của tôi dưới cùng một bầu trời chung. Ánh mắt tôi lo lắng nhìn lên những ô cửa sổ phía trên, nơi sắc xanh thẳm chào hỏi những áng mây nhuốm màu treo lơ lửng trên mái chùa.

Không ai bảo rằng có một câu trả lời đúng, nhưng năm mươi cặp mắt ngây thơ đang theo dõi tôi như thể có. Sự chú ý của họ khiến nhịp tim tôi vang vọng lớn hơn cả giọng nói, nhưng nỗi sợ sân khấu là vấn đề nhỏ của tôi.

Tôi thì biết gì về tình yêu khi tin nhắn cuối cùng tôi gửi cho cô ấy là nhờ rượu vang màu đỏ claret?

Trải nghiệm cũ chỉ dạy tôi điều mà tình yêu không phải là gì, vậy mà những lời nói không hề được chắt lọc vội vàng thốt ra môi tôi. Tất cả những gì tôi có chỉ là những mảnh vỡ — không thấu hiểu, không chân lý hữu ích. Chỉ là thói quen nhỏ hằng ngày vẫn còn tồn tại sau những vết nứt của con tim tan vỡ.

“Tôi ăn bơ với mật ong vì mẹ tôi thích ăn như vậy. Tôi tưới cây mỗi ngày vì ba tôi chưa từng quên việc đó. Tôi bật crossfade trên Spotify vì bạn tôi mở lên từ nhiều năm trước và tôi chưa bao giờ tắt. Tôi vẫn đeo chiếc đồng hồ cũ cô ấy chọn cho tôi vì tôi thích kiểu dáng đó.

Tôi mang theo tất cả những người ấy như một cách để thể hiện sự trìu mến, tình yêu thương, dành cho họ, những người góp phần tạo nên tôi ngày hôm nay. Những thói quen nhỏ bé này gắn kết tôi với tình thương và ảnh hưởng tích cực của họ, nhưng những trải nghiệm tiêu cực cũng bám lấy tôi. Cũng như chúng ta cần cảm nhận được sức nặng của nỗi buồn để hiểu niềm vui, chúng ta cũng cần đối diện với phần còn lại thay vì trốn tránh hay kìm nén."

Một đôi mắt bắt lấy dòng suy nghĩ của tôi. Tôi dừng lại. Có lẽ họ đã tìm ra câu trả lời cho tình yêu đích thực rồi, nhưng lại giấu nó sau cái nhìn lặng lẽ kia, như thể chiếc microphone siết chặt trong tay tôi đã cho tôi cái quyền được giảng dạy bất cứ điều gì đó. Vậy nên tôi cứ tìm mãi, tìm mãi. Nhưng mỗi ánh mắt giữ tôi lại chỉ để lại sự im lặng không lời.

Khi mây tách ra nhường chỗ cho ánh sáng mặt trời chiếu xuống tôi, nó trao một câu trả lời — có thể không phải sự thật, nhưng là điều tôi cần tin. Cái gật đầu động viên từ một bạn trong đám đông cho tôi sự an ủi để nói ra những lời này.

“Thật là một đặc ân khi có thể yêu và đau buồn sâu sắc vì một ai đó, dù là người thân, người yêu, hay bạn bè — không phải ai trên thế giới này có cơ hội cảm nhận điều đó.

Tôi cứ quay lại với một câu hỏi cũ, liên tục tự hỏi mình: liệu tôi có chọn yêu hết lòng dù biết sẽ mất, biết trước rằng tình yêu sẽ không kéo dài... hay chẳng yêu chút nào? Tôi sẽ không bao giờ hối hận vì đã yêu hết lòng như vậy, dù giờ đây, tất cả những gì còn lại chỉ là khoảnh khắc bài hát ngưng lại, gợi nhớ về họ. Vậy nên tôi cứ để nó phát tiếp."

← Trở về nhà